κοπή, -ῆς, ἡ (κόπτω), [in LXX: Gen.14:17, Jos.10:20 (נָכָה hi., מַכָּה), Deu.28:25 (נָגַף), Jdth.15:7 * ;] 1. in cl., a stroke, a pounding (as in a mortar). 2. In LXX, a smiting in battle: Heb.7:1 (LXX).† (AS)
STRONG'S WORD STUDY
G2871 — κοπή
kopē · slaughter · Greek